Hiển thị các bài đăng có nhãn du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Lời mời gọi từ biển cả và núi rừng hãy đến với Phuket mùa hè này

Mùa Hè này, chúng tôi nghe theo lời vẫy gọi từ núi rừng và biển cả, đến với đảo ngọc Phuket, Thái Lan. Nơi đây được xem là thiên đường nghỉ dưỡng của Đông Nam Á. Thay vì chen chân giữa dòng chảy cuồn cuộn của hàng nghìn khách du lịch đến từ khắp nơi trên thế giới, chúng tôi chọn những hoạt động hiền lành và gần gũi với thiên nhiên hơn.

Ảnh nguồn @alec_a7

Nhưng thứ chúng tôi nhìn thấy không phải là những điểm dừng chân với chất lượng dịch vụ miễn chê, mà là những mảng màu xanh tuyệt đẹp – sự giao thoa hài hòa giữa rừng cây, bầu trời và nước biển. 

CHƠI ĐÙA CÙNG VOI RỪNG HAY BÀI HỌC VỀ TÌNH YÊU THƯƠNG


Có vẻ như trong suy nghĩ của rất nhiều người chúng ta, giữa con người và con vật luôn có một sự phân cấp rõ ràng: chủ – tớ, thế yếu – thế mạnh. Những con vật thường được dạy bảo ngoan ngoãn, vâng lời, mua vui cho con người. Con người quen xem đó là một lẽ đương nhiên mà quên mất rằng, mỗi loài vật dù có cấu tạo cơ thể khác nhau, chức năng khác nhau, sinh ra trên đời với sứ mệnh khác nhau nhưng đều là con của Mẹ Thiên nhiên. Vì mỗi con vật lại có tính cách riêng nên luôn cần được lắng nghe, thấu hiểu, thông cảm, và yêu thương. Elephant Jungle Sanctuary là một tổ chức được thành lập từ năm 2004 tại Thái Lan với mục đích bảo vệ voi rừng. Toàn bộ phí thu từ du khách sẽ được dùng vào việc xây dựng cơ sở vật chất và chăm sóc đời sống cho voi. Khi đến đây, chúng tôi có thêm nhiều kiến thức thú vị về loài voi. Ví dụ có bao nhiêu loài voi, cách phân biệt voi châu Phi và voi châu Á; bề dày lịch sử gắn liền giữa loài voi và người Thái; một con voi mang thai mất bao lâu; loài voi thích gì, ghét gì; làm thế nào để biết voi đang giận dữ; thói quen của voi cái và voi đực khi tấn công…



Hai mẹ con voi trong Elephant Jungle Sanctuary.

• Bạn có thể đặt trước vé tham gia các hoạt động qua app Traveloka giúp tiết kiệm chi phí và chủ động sắp xếp lịch trình. 

• Khu trung tâm Patong tập trung rất nhiều khách sạn, nhà hàng, quán bar, hoạt động thâu đêm suốt sáng, tiện lợi nhưng khá xô bồ. Nếu thích tiện lợi nhưng yên tĩnh hơn, bạn có thể chọn nghỉ tại khu Mueang.

• Ngoài các hoạt động thiên nhiên, bạn hãy ghé thăm khu phố cổ Phuket Old Town với những ngôi nhà kiến trúc đẹp từ thời thực dân.

• Nên chuẩn bị giày thể thao nếu bạn có ý định trải nghiệm zipline.

Đặc biệt có một thông tin chúng tôi rất chú ý, đó là lưng voi rất yếu và dễ gãy. Voi là loài ăn rất nhiều để nuôi dưỡng thân hình to lớn nhưng không phải là loài có thể làm việc nhiều. Chuyện con người đặt một chiếc ghế to lên lưng voi rồi ngồi lên đi dạo là một điều không nên. Do vậy, khi đến đây, chúng tôi không được những chú voi phục vụ mà được học cách chơi với chúng một cách nhẹ nhàng như cách cho voi ăn, kỳ cọ, massage, tắm, cách khám sức khỏe hằng ngày theo từng bộ phận tai, mắt, mũi, da, đuôi, móng chân… cho voi như thế nào. Chính chúng tôi cũng rất kinh ngạc khi có một cô voi với gương mặt tinh nghịch thích vui đùa cứ tung vòi từ trái sang phải làm rơi bao nhiêu dưa hấu của mọi người cho xuống đất. Một chú voi già được mọi người cùng nhau kỳ cọ lại tỏ ra thích thú tới mức nằm nghiêng người trong hồ nước với gương mặt hạnh phúc không thua gì hai chú chó nhà tôi. Vậy đó, nếu nghĩ đơn giản, đây chỉ là một hoạt động giải trí xả stress khi đi du lịch, nhưng nếu nghĩ khác đi, có lẽ đây còn là nơi mọi người đến để học một bài học lớn về tình yêu thương.


Hoạt động vui chơi cùng những chú voi rất được yêu thích thay vì cưỡi voi.




CÙNG NHAU “BAY” KHẮP THẾ GIAN

“Cùng nhau đi khắp thế gian” đã xưa rồi, ngày nay, có rất nhiều loại hình du lịch giúp chúng ta có thể “cùng nhau bay khắp thế gian”. Bạn đã thử chưa? 

Trên đảo Phuket có một nơi chúng ta có thể thử cảm giác bay xuyên qua một khu rừng. Đó chính là Flying Hanuman. Nhóm chúng tôi gồm sáu người kèm hai anh hướng dẫn viên. Lý do là phải có hai người hướng dẫn vì một người sẽ giúp chúng tôi ở đầu zipline bên này và người còn lại sẽ đỡ chúng tôi ở đầu bên kia. 

Tổng cộng có tới 28 đường zipline được thiết kế khéo léo, đan xen giữa các khoảng cách dài – ngắn và các loại zipline khác nhau: zipline nối từ thân cây này sang thân cây khác, dây thả thẳng đứng dọc theo những thân cây to, zipline đơn cho từng người, zipline đôi dành cho hai người, zipline máng gỗ có thể trượt theo nhóm. 

Các đường zipline được thiết kế thành một hệ thống liền mạch giúp du khách bay từ cây này sang cây khác mà không cần phải chạm đất.


Bến du thuyền trên đảo Phuket.


Snorkeling để thấy những đàn cá đủ màu sắc ở Koh Phi Phi.

Một chị đi cùng nhóm sợ phát khóc ở ba đường bay đầu tiên, nhưng sau đó khi bình tĩnh lại, bắt đầu quen dần. Lúc đầu, tôi cũng hơi ngại vì có phần sợ độ cao, nhưng lúc vào cuộc rồi lại cực kỳ phấn khích. Cảm giác được dang rộng cả hai tay bay như chim xuyên qua những tán cây cao thật “yomost”! Từ trên cao, chúng tôi còn có thể ngắm nhìn một lát cắt xinh đẹp của hòn đảo. Kết thúc “chuyến bay”, đầu óc chúng tôi lúc này trở nên vô cùng nhẹ nhõm. Mọi muộn phiền như ở lại khu rừng vào một ngày nắng đẹp tháng Ba rồi!

NẾU BẠN CÒN TUỔI TRẺ, HÃY BƯỚC RA THẾ GIỚI VÀ NHẢY ÙM XUỐNG BIỂN!


Theo tài liệu, Koh Phi Phi là một quần đảo lớn nằm ngoài khơi Phuket và ở biển Andaman ngoài khơi bờ biển phía Tây Nam Thái Lan. Đây được xem là một bãi biển khá nổi tiếng với các hoạt động du lịch và được mệnh danh là một trong những bãi biển sạch nhất thế giới. 

Đảo Phi Phi thật ra gồm 6 hòn đảo, đáng kể nhất và nổi tiếng là đảo Phi Phi Don, Phi Phi Lehvịnh Maya, nằm cách đảo Phuket 54km về hướng Đông Nam. Từ trên không nhìn xuống theo hướng Nam, hai hòn đảo Phi Phi DonPhi Phi Leh giống như hai chữ P nên người phương Tây gọi là PP và người địa phương đọc trại ra thành Phi Phi

Nếu nằm dài trên bãi cát, vẻ đẹp của Koh Phi Phi vẫn có thể cho bạn cảm giác mãn nguyện. Nhưng sẽ tuyệt vời hơn khi được hòa mình vào làn nước trong xanh, bơi lội tung tăng, ngắm nhìn kỳ quan của đại dương với hàng trăm loại san hô và những đàn cá đủ sắc màu không thể kể tên được hết!



Từ Phuket, mất hơn hai tiếng để tàu di chuyển đến Koh Phi Phi. Khi đến nơi, tàu không vào gần bờ mà chỉ đậu ở những khu vực lặn cách xa bờ. Chúng tôi đeo kính bơi, chân vịt và ngậm ống thở để lặn ngắm san hô (snorkeling). Một số người khác mặc sẵn đồ lặn, đeo bình ôxy, chuẩn bị lặn sâu bằng bình dưỡng khí (diving).



1, 2, 3! Nhảy! Cảm giác cực kỳ sảng khoái! Tổng cộng có ba chặng bơi, mỗi chặng nửa tiếng. Giữa mỗi chặng là thời gian cho mọi người nghỉ ngơi, nạp thêm năng lượng. Cả nhóm bắt đầu bơi… Càng ngày càng xa con tàu, chừng 10 phút là thật sự ở giữa mênh mông nước, nhìn lên cao là vách đá trên đảo Phi Phi. 

Bơi 30 phút liên tục giữa biển khiến tôi mệt hụt hơi, nhưng niềm vui thích quá lớn vượt qua tất cả mọi cảm xúc tiêu cực. Khu vực này có rất nhiều loại cá sặc sỡ, đặc biệt có cả rùa và cá mập con. 

Chúng tôi còn có thể nhìn thấy một chú cá mập con đang ở rất sâu dưới lòng đại dương. Âm thanh của những sinh vật biển vô cùng ma mị và hấp dẫn. Làm sao biết mình nhỏ bé đến thế nào nếu chưa từng bước ra thế giới? 

Làm sao biết có gì dưới đại dương nếu chưa đi lặn biển, đúng không? Nếu bạn còn tuổi trẻ, thay vì ép bản thân học thật nhiều lý thuyết, hãy bước ra thế giới và nhảy ùm xuống biển!


Koh Phi Phi là một địa điểm nổi tiếng để snorkeling và lặn biển dành cho dân thích xê dịch.


Sự khác nhau giữa hai hình thức lặn biển

Snorkeling: Bạn sẽ nổi trên mặt nước, thở bằng miệng qua ống thở, đeo mắt kính, nhìn xuống đại dương để ngắm san hô và những đàn cá xinh đẹp bơi lội tung tăng.

Diving: Mỗi người khi lặn sâu cần mặc bộ đồ lặn và mang trên lưng bình ôxy, lặn sâu xuống lòng đại dương, làm quen với các bạn cá. Diver là từ chỉ người lặn chuyên nghiệp. Những người này có diving license (bằng lặn, giống như bằng lái xe, lái tàu, lái máy bay).

Xóm đúc tượng Phật giữa Sài Gòn

(TH) - Nghề đúc tượng Phật ở Sài Gòn đã tồn tại và phát triển hơn 100 năm nhưng vẫn giữ được hồn xưa nét cũ.

Nghề đúc tượng Phật của người dân xóm tượng chùa Giác Hải (hẻm 1017 Hồng Bàng, phường 12, quận 6, TP.HCM) ra đời muộn hơn so với nghề gốm, nghề dệt,…nhưng mang nét độc đáo riêng. Nó tồn tại và phát triển đến nay cũng gần 100 năm.

Tại nhiều nơi khác, người ta áp dụng kỹ thuật hiện đại để đúc tượng hoặc vẽ gương mặt tượng Phật theo kiểu “Tây hóa”. Nhưng ở xóm chùa Giác Hải, những nghệ nhân đúc tượng vẫn giữ được tinh hoa đặc trưng của người Nam bộ xưa.

Theo đó, những người thợ miệt mài ngồi làm từng công đoạn đắp cát đổ xi măng để tạo khuôn, chà nhám, sơn màu, khắc họa chi tiết,… Tất cả những công đoạn ấy được tạo ra từ bàn tay tài hoa, khéo léo của người thợ.
Dulichgo
Trong không gian tĩnh lặng, những người thợ tỉ mẩn ngồi đắp, nặn, gọt, vẽ những bức tượng bằng xi măng sống động.

Xóm tượng chùa Giác Hải có khoảng 10 cơ sở nặn đúc tượng, trong đó một số gia đình đã hơn 3 thế hệ giữ nghề của tổ tiên truyền lại, nằm ngay lối vào chùa Giác Hải nên còn gọi là xóm chùa. Ngay khi bước vào hẻm, nhiều bức tượng Phật bằng xi măng, thạch cao bày dọc bên đường.

Từ 7h đến 16h, xóm chùa trở nên nhộn nhịp bởi những chiếc xe ba gác chở những bức tượng thô, mới được tháo khuôn từ xưởng lớn phân phối đến. Tại đây, những người thợ sẽ tiếp tục chế tác, tạo hình để hoàn chỉnh tượng.
Dulichgo
Ông Thi Quốc (71 tuổi) làm khuôn tượng bằng gạch, cát và xi măng. "Đây là tượng Đức Phật Thích Ca nhập niết bàn, dài 3 m, nặng gần một tấn. Để làm xong hoàn chỉnh cũng phải mất 10 ngày, vì vậy nghề này, quan trọng là kiên nhẫn", ông cho biết.

Ông Huỳnh Văn Thông chăm chú kẻ vẽ những đường chỉ tay trên tượng Phật Thích Ca. Ông đã hơn 20 năm theo nghề với chuyên môn chính là làm tay tượng.

Trong nhà xưởng yên tĩnh, chật chội những bức tượng Thần và Phật, ông Ba Tiến (tên thật Nguyễn Ngọc Châu) tỉ mẩn ngồi vẽ hoạ tiết cho những bức tượng Ngũ Hành Nương Nương.

Ông Tiến là chủ cơ sở Lê Văn Chánh, một trong những cơ sở lâu đời và nổi tiếng nhất xóm chùa. "Đời tôi là thế hệ thứ ba theo nghề. Thời xưa, các cụ tôi làm tượng bằng gỗ mít, khoảng 60 - 70 năm nay thì chuyển qua làm bằng xi măng và thạch cao. Tôi vẫn tự hào vì từ đó đến nay, sản phẩm của gia đình chưa có ai mắng vốn bao giờ".

"Làm nghề này quan trọng nhất là phải có đam mê. Chỉ có đam mê mới làm nên hồn cốt cho những bức tượng", ông Tiến chia sẻ.
Dulichgo
Các sản phẩm tượng của gia đình ông, ngoài phục vụ khách trong nước, còn xuất khẩu sang nhiều nước như Mỹ, Canada, Nhật Bản, Ấn Độ..

"Làm một bức tượng đẹp phải gồm rất nhiều công đoạn nên người thợ nào cũng quan trọng từ đúc, gọt, chà đến thổi và vẽ. Bức tượng hơn nhau ở đôi mắt, khuôn mặt có hồn và có thần", nghệ nhân nói.

Bên trong một nhà xưởng với hàng chục bức tượng với kiểu dáng khác nhau.

Theo các chủ cơ sở, giá các bức tượng dao động từ vài trăm nghìn đồng đến vài chục triệu đồng, tùy kích thước, vật liệu và độ tinh xảo.

Bà Mai Thị Hoàng (64 tuổi), con gái cố nghệ nhân Mai Văn Lai tô màu cho bức tượng Thần Tài.
Dulichgo
"Khó nhất là tạo hình và vẽ tượng cho sống động. Ba tôi từng dặn, mỗi khi làm tượng Phật phải hướng tới 32 tướng tốt và 80 vẻ đẹp của Ngài. Biết là làm chưa thể tới nhưng mình cứ phấn đấu", nữ nghệ nhân chia sẻ.

Bà Hoàng dùng giấy mạ vàng để trang trí tượng.

"Tôi quan niệm, dù tượng nhỏ hay lớn, đơn giản hay phức tạp cũng đều phải làm tỉ mỉ, chăm chút, có vậy sản phẩm mới đẹp và có hồn", bà nói.

Một người thợ tranh thủ ngồi ăn trưa trong xưởng để lấy sức, tiếp tục làm việc ca chiều.
Dulichgo
Tiền công của thợ tuỳ thuộc vào chuyên môn và số lượng sản phẩm giao khoán, dao động 150.000 - 800.000 đồng một ngày.

Những người thợ hợp sức kéo bức tượng Phật về kho và thay bằng tượng khác, do khách hàng từ chối vì tượng quá lớn.

Theo các nghệ nhân làm tượng, những năm gần đây do có nhiều chất liệu tạc như đá, đồng và composite ra đời nên nghề làm tượng Phật trong xóm có phần đi xuống, số lượng người đến đặt cũng giảm đi nhiều.

Theo Vnexpress

Nam Định có nhiều ngành nghề nổi tiếng


Nam Định là vùng đất đa nghề. Cùng với sản xuất nông nghiệp từ lâu, các làng nghề ở các huyện đã tồn tại cùng với sự phát triển của xã hội, đời sống cộng đồng làng xã.

“Ai về Nam Định quê tôi,
Một lần ghé đến… để rồi xuyến xao.
Nam Định có bến đò Chè – Có tàu, Ngô Khách, có nghề ươm tơ”.


Những làng nghề truyền thống của vùng đất Nam Định vẫn phát triển hàng ngày.


Nghề nấu phở


Tại xã Đồng Sơn, huyện Nam Trực có đến tận 3 làng nghề làm phở Ở đây làm phở là lâu đời nhất, nhiều nhất và món phở bò cũng là độc nhất vô nhị. Phở Cồ tức phở của dòng họ Cồ là nổi tiếng nhất nhưng ở Đồng Sơn các họ khác nấu phở cũng rất khéo, góp phần xây dựng và gìn giữ thương hiệu phở gia truyền Nam Định.

Nghề mộc

Những người thợ làng nghề với đôi bàn tay khéo léo, tỉ mỉ đã chạm khắc nên những sản phẩm gỗ mỹ nghệ đa dạng, tinh xảo với những nét hoa văn độc đáo, hình ảnh tứ linh, hoa lá, mây áng đầy nghệ thuật…

Họ còn sáng tạo ra những công trình kiến trúc đẹp, bề thế là các di tích lịch sử – văn hóa. Ngành nghề này kiếm được cả trăm triệu mỗi tháng lời lãi.

Nghề trồng cây cảnh

Nghề trồng hoa, cây cảnh ở Hải Hậu cũng phát triển mạnh với rất nhiều làng nghề nổi tiếng. Thu nhập từ cây cảnh đã mang lại sự ấm no cho hàng trăm hộ dân trong xã.

Nhiều hộ đã làm giàu từ cây cảnh, trở thành tỷ phú và được tôn vinh.

Nghề lưới chấp

Ngư dân Hải Triều đã học hỏi và cải tiến lưới đánh cá mới, chất lượng tốt hơn để phục vụ khai thác nguồn lợi hải sản.

Nghề đan lưới chấp ở Hải Triều vừa giúp người dân tăng thu nhập, ổn định cuộc sống vừa mang đến niềm vui, tiếng cười và sự gắn kết người dân trong làng, xã.

Nghề nước mắm

Mắm làng Gòi nổi tiếng từ xa xưa. Làng Gòi tức làng Sa Châu thuộc xã Giao Châu, huyện Giao Thủy. Thị trường tiêu thụ chủ yếu của nước mắm Sa Châu là trong địa bàn tỉnh và một số tỉnh kế bên như Hà Nam, Thái Bình, Ninh Bình.

Mắm làng Gòi sánh như mật ong, trong tựa hổ phách, hương thơm, vị mặn ngọt dù ăn với cơm trắng cũng thấy ấm lòng.

Nghề nấu rượu

Rượu ở Tổng Kiên Lao, huyện Xuân Trường có vị thơm, cay ngọt, trong như nước suối rất hấp dẫn người thưởng thức.

Ngày nay làng chỉ còn một số gia đình nấu rượu để tự phục vụ địa phương. Làng nghề rượu nhưng chẳng mấy người nghiện thức uống này, người dân Kiên Lao rất chăm chỉ và sáng tạo, họ đã sản xuất ra những sản phẩm cơ khí xuất khẩu đi nhiều nước châu Âu.

Nghề nón lá

Làng nghề nón lá thuộc xã Nghĩa Châu, huyện Nghĩa Hưng. Người làm nón phải là người tài hoa, khéo léo, kiên trì, đôi tay thoăn thoắt và có óc thẩm mỹ cao mới có thể làm ra những chiếc nón vừa bền vừa đẹp. Đây có thể là món quà cho các du khách gần xa.

Nghề đèn ông sao

Làng Báo Đáp thuộc xã Hồng Quang, huyện Nam Trực. Đây là làng nghề duy nhất và lâu đời nhất làm đèn ông sao ở Việt Nam. nghề làm đèn ông sao đã trở thành nghề phụ của cả làng Báo Đáp trong mỗi dịp Tết Trung thu sắp về. Dù nghề chỉ làm trong vỏn vẹn hai tháng trong năm nhưng sự rực rỡ lung linh của những chiếc đèn là minh chứng cho sức sống của làng nghề truyến thống này.

Nghề mây tre đan

Làng thuộc xã Nam Tiến, huyện Nam Trực. Ở nơi đây, từ các cụ già đã ngoài bảy mươi đến những đứa trẻ mới lên mười đều có thể thoăn thoắt đan tre, thế nên nghề đã phát triển hàng trăm năm nay.

Thường những người đàn ông sẽ đảm nhiệm việc chẻ nan, uốn cạp, nứt mây và hun còn người già, trẻ em và phụ nữ sẽ đan phên và đem ra chợ bán. Ở đây thường có câu truyền miệng "Thúng Thạch Cầu đứng đầu thiên hạ" cũng là có lý do.

Nghề ươm tơ

Xưa có câu: "Nam Định có bến đò Chè - Có tàu Ngô Khách, có nghề ươm tơ". Làng tơ Cổ Chất thuộc xã Phương Định, huyện Trực Ninh từ lâu đã nổi tiếng với nghề trồng dâu nuôi tằm, ươm tơ dệt lụa.

Tơ thương phẩm được xuất đi các vùng dệt lụa như làng lụa Vạn Phúc (Hà Nội) và xuất khẩu sang cả Lào, Campuchia, Thái Lan.

Nghề đúc đồng

Làng đúc đồng Tống Xá, thuộc xã Yên Xá, Vạn Điểm, Thị trấn Lâm, huyện Ý Yên. Các sản phẩm truyền thống của làng là lư đồng, tượng đồng, đồ lưu niệm được sử dụng trong đời sống hàng ngày mà lại có tính nghệ thuật cao.

Nghề sơn mài

Làng sơn mài Cát Đằng thuộc xã Yên Tiến, huyện Ý Yên. Trải qua bao thăng trầm, làng nghề sơn mài này vẫn đang được gìn giữ và phát triển.

Các đồ trang trí trong cung đình Huế, Hà Nội xưa hầu hết là do bàn tay tài hoa của các nghệ nhân làng Cát Đằng làm ra.

Nghề làm miến

Làng làm miến, bánh đa thôn Phượng thuộc xã Nam Dương, huyện Nam Trực. Ở đây từ lâu đã nổi tiếng với nghề làm miến, bánh đa, đến năm 2013, làng đã được nhận giấy chứng nhận làng nghề truyền thống.

Thị trường tiêu thụ miến, bánh đa của làng đã lan rộng từ Hà Nội, Thái Bình, Hải Phòng, Sơn La,... cho tới một số tỉnh phía Nam.

Nghề làm kèn Tây

Làng kèn Tây Phạm Pháo, thuộc xã Hải Minh, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định từ lâu đã nức tiếng trên dải dất hình chứ S với nghề làm kèn đồng hay còn gọi là "nghề làm kèn Tây". Đây là làng nghề làm kèn Tây duy nhất tại Việt Nam.

Nghề nặn tò he

Từ bàn tay khéo léo và sự tâm huyết, những người nặn tò he thôn Hà Dương, xã Hoàng Nam, huyện Nghĩa Hưng đã “biến” thứ bột nặn thành những sản phẩm nghệ thuật đầy sáng tạo, đa sắc màu.

Tò he từ một đồ chơi dân gian thuần chất thôn quê đã đi vào đời sống tinh thần của biết bao thế hệ người dân nơi đây.

Nghề làm muối

Từ lâu, Nam Định đã nổi tiếng với những cánh đồng muối rộng tít tắp chạy dọc bờ biển Hải Hậu. Cánh đồng muối Hải Hòa, huyện Hải Hậu mang lại thu nhập cho người dân nơi đây. Diêm dân làm muối theo phương pháp phơi cát để cho ra được lượng muối nhạt, giảm độ mặn gây ảnh hưởng sức khỏe.

Gìn giữ và phát triển các làng nghề truyền thống trong cuộc sống hiện đại không chỉ là giải pháp để Nam Định phát triển kinh tế, tạo việc làm nâng cao đời sống cho người lao động mà còn mang một ý nghĩa hết sức quan trọng là gìn giữ nét đẹp văn hóa của quê hương.

Nằm ở trung tâm vùng Nam đồng bằng sông Hồng; tỉnh Nam Định có tiềm năng, lợi thế rất lớn chưa được khai thác hết cho đầu tư phát triển sản xuất, kinh doanh, đặc biệt là: Lợi thế về nguồn nhân lực trẻ, dồi dào, được đào tạo cơ bản, có chất lượng cao.

Hệ thống kết cấu hạ tầng giao thông mới được đầu tư khá đồng bộ. Hạ tầng điện lực có công suất nằm trong Top dẫn đầu cả nước, luôn sẵn sàng đáp ứng tốt cho nhu cầu sản xuất, kinh doanh của các doanh nghiệp. Vùng kinh tế biển của tỉnh rất giàu tiềm năng về phát triển công nghiệp, thương mại, du lịch, dịch vụ và hạ tầng đô thị.

Theo Thời Đại

Bí mật tục kéo vợ của các chàng trai miền sơn cước


Trong suy nghĩ của nhiều người, tục kéo vợ của người H'mông khiến nhiều cô gái phải ngậm ngùi chấp nhận cuộc hôn nhân không tình yêu. Tuy nhiên, phía sau đó là bí mật ít người biết.

< Xã Lao Chải được bao quanh bởi hai dãy núi.

Xã Lao Chải (huyện Sa Pa, Lào Cai) được bao quanh bởi dãy núi Hoàng Liên Sơn và Hàm Rồng, cách trị trấn Sa Pa gần chục km. Đây là nơi sinh sống của bà con các dân tộc thiểu số, trong đó nhiều nhất là người dân tộc H’mông.


7h sáng, chúng tôi thuê một xe ôm người bản địa đưa vào xã. Con đường đất nhiều ổ voi, ổ gà, khiến đoạn đường ngắn trở nên xa hơn.

Đám cưới của cô gái H'mông và chàng trai nước ngoài

Lao Chải là địa điểm được du khách nước ngoài yêu thích mỗi khi đặt chân đến Sa Pa. Bởi ở đây vẫn giữ nét đẹp nguyên sơ vốn có, từng nếp nhà ẩn hiện trên triền núi, các thửa ruộng bậc thang hiện ra như bức tranh tuyệt đẹp.


< Con đường dẫn về xã Lao Chải.

Dọc con đường về Lao Chải, từng tốp bé gái trong độ tuổi từ 5  - 10 tuổi đang bám theo du khách nước ngoài, mời chào họ mua các mặt hàng lưu niệm.

Anh Nông Văn Luân - cán bộ văn hóa xã Lao Chải cho biết, nhiều năm nay, bà con cũng phát triển thêm nghề hướng dẫn viên du lịch. Từ đây, nhiều mối tình giữa các cô gái H’mông và chàng trai ngoại quốc nảy nở.

‘Người H’mông có phong tục cưới xin độc đáo, tuy nhiên, khi các cô gái H’mông yêu và lấy chồng nước ngoài, các đám cưới này cũng có nhiều thay đổi’, anh Luân nói.

Từ lời của vị cán bộ xã, chúng tôi tìm lên căn nhà nằm ở lưng chừng núi gặp ông Lý Văn Phương - bản Lý (Lao Chải). Ông Phương có cô cháu gái kết hôn với người nước ngoài.

Ông chia sẻ: ‘Đám cưới của cháu tôi làm 20 mâm mời nhà trai và họ hàng. Món ăn là các đặc sản bản địa gồm thịt gà, thịt lợn chế biến nhiều món. Gia đình tôi không thách cưới mà nhà trai chủ động mang đến 15 triệu làm quà. Lễ cưới diễn ra trong một ngày.

Bố mẹ, bạn bè chú rể từ bên kia bay về, bắt xe khách lên Sa Pa. Họ tỏ ra rất thích tiệc cưới của chúng tôi. Sau đám cưới, cô dâu chú rể xuống thị trấn Sa Pa thuê phòng tân hôn. Cuộc sống của cháu tôi hiện nay rất hạnh phúc'. Theo lời ông Phương, so với đám cưới truyền thống, đám cưới của cháu ông giản tiện hơn nhiều.

Bí mật tục kéo vợ của chàng trai người H'mông

Ông Phương bưng bát rượu ngô uống một hơi rồi kể tiếp: ‘Một trong các thủ tục quan trọng trong nghi lễ cưới xin của người H’mông chúng tôi là tục kéo vợ. Đây là thủ tục không thể thiếu của người H’mông trước khi lễ cưới diễn ra. Việc kéo vợ hoàn toàn tự nguyện, phải được sự đồng ý của cô gái. Khi con gái H'mông kết hôn với người nước ngoài, thủ tục này thường bị bỏ qua’.

< Khu vực nhà ông Phương nằm cheo leo trên núi.

Kể lại chuyện kéo vợ của mình ông nói: 'Ngày trước, khi bị tôi kéo về, vợ được sắp xếp ở căn buồng nhỏ. Mỗi tối, em gái tôi vào ngủ cùng, trò chuyện để vợ tìm hiểu dần nếp sống nhà chồng tương lai. Vợ ở nhà tôi ba ngày, ngày thứ 4, tôi cùng vợ về bên nhà gái. Vợ đồng ý gia đình tôi mới tiến hành làm thủ tục cưới xin'.

Ông Phương cũng cho hay, các cô gái nếu không thích kết hôn với chàng trai đã kéo mình về nhà, có thể rời đi. Nhà trai không có quyền giữ cô gái đó lại. Trường hợp cô gái ưng ý, nhà chú rể lập tức cắt tiết gà, đánh dấu việc cô gái đã trở thành người nhà mình.

Ông Lý A Chư - PCT UBND xã Lao Chải thông tin: 'Việc kéo vợ xuất phát từ tư tưởng mẫu hệ xa xưa của người H'mông mang ý nghĩa bảo vệ người phụ nữ trong các cuộc hôn nhân. Người nào muốn bỏ vợ phải chia tài sản, ruộng đất cho vợ vì ngày trước, chồng là người kéo cô về, giờ bỏ cô, cần đền bù xứng đáng. Thế nhưng, việc vợ chồng ly hôn ở người dân tộc H'mông rất hiếm'.

Lễ cưới của người H'mông bao gồm các lễ nghi như dạm hỏi, ăn hỏi và lễ đón dâu. Số tiền nhà trai chi cho việc thách cưới có thể lên tới hàng chục triệu đồng, tùy theo yêu cầu của nhà gái.

Thủ tục thách cưới diễn ra cầu kỳ, hai người nhà trai mang theo sừng trâu, hai con gà và một số lễ vật đến nhà gái gặp gỡ, bàn bạc. Thách cưới có thể bằng tiền hoặc bằng hiện vật như trâu, bò, lợn...

Đoàn rước dâu thường bao gồm: Trưởng đoàn nhà trai, phù rể, chú rể và một vài người thân của cô dâu. Người H’Mông mặc trang phục truyền thống trong đám cưới. Các cô gái H'mông về nhà chồng mang theo chăn, màn, một số tài sản giá trị như trâu, quần áo, tiền bạc, trang sức, vải vóc...'.

Phòng tân hôn cho vợ chồng mới cưới được bố mẹ chú rể chuẩn bị, trang trí đẹp mắt. Trước khi động phòng, cô dâu, chú rể sẽ được người lớn truyền đạt kinh nghiệm phòng the.

< Đám cưới người Mông.

Anh Nông Văn Luân - cán bộ văn hóa xã Lao Chải cũng chia sẻ thêm, tục kéo vợ ngày xưa mang ý nghĩa tốt đẹp, đề cao giá trị người con gái, thể hiện sự chân thành của chàng trai, mong lấy cô gái đó làm vợ. Dù trước đó đôi nam nữ yêu nhau, thề non hẹn biển nhưng nếu không có thủ tục kéo vợ, các cô gái H’mông nhất định không về nhà chồng. Đây là thủ tục mang tính hình thức.

Thủ tục kéo vợ được diễn ra bài bản, có người thân của chàng trai đi cùng. Những người này có đạo đức, lối sống tốt, gia đình hạnh phúc. Cách thức kéo cũng hết sức tinh tế.

Đầu tiên chàng trai thông báo với bố mẹ. Bố mẹ mời họ hàng đến, tổ chức đi kéo. Mọi chuyện được giữ bí mật đến phút chót.

< Anh Nông Văn Luân - cán bộ văn hóa xã Lao Chải.

Chàng trai tìm gặp cô gái, hai người đang trò chuyện thì nhà trai bất ngờ từ xa chạy đến, cùng chàng trai kéo cô gái về nhà. Cô gái dù bằng lòng nhưng vẫn phản kháng, khóc lóc lấy lệ.
Dulichgo
Lúc này, người nhà cô dâu mang gậy ra ngăn cản. Thanh niên bên nhà trai xông ra đỡ đòn (theo luật lệ của người H’Mông là đã đi 'kéo vợ' thì nhà trai không được phép đánh lại nhà gái). Sau đó, cô gái đàng hoàng theo chàng trai về nhà.

Tuy nhiên, ngày nay tục lệ này bị biến tướng một số số hoạt động như lễ hội, chợ phiên, các thanh niên bộc phát cảm xúc, lợi dụng phong tục, kéo cô gái về nhà theo kiểu ép buộc dù cô gái đó không quen biết chàng trai.

Theo Vietnamnet

Ba Chẽ: Miền cảnh đẹp của cung đường Đông Bắc


Theo cung đường Đông Bắc trên hành trình về thăm Ba Chẽ (thị trấn), chắc hẳn bạn sẽ trầm trồ với cảnh đẹp hoang sơ, xanh ngát một màu rừng, biển nơi dải đất miền Đông của tỉnh. 

Đến Ba Chẽ đã nhiều lần nhưng mỗi lần tham quan, qua mỗi cung đường là mỗi cảm nhận, trải nghiệm mới. Dù vậy nhưng có lẽ sự trong lành, nguyên sơ của cảnh quan, văn hóa và con người nơi đây vẫn cho chúng tôi nhiều cảm xúc nhất.


Từ cầu Ba Chẽ trên quốc lộ 18A đi vào chừng hơn 1km là cảnh sơn thủy hữu tình của di tích Miếu Ông - Miếu Bà (xã Nam Sơn), điểm dừng chân đầu tiên không thể thiếu khi về thăm vùng đất này. Nằm ở hạ nguồn mênh mang của sông Ba Chẽ, di tích này nằm giữa vùng có cảnh quan thiên nhiên yên bình, nên thơ giữa núi rừng xanh ngát.


Đến đây, tâm hồn lữ khách như hòa vào cảnh đẹp thơ mộng, mênh mông của trời nước, không khí trong lành của rừng núi. Có lẽ thú vị nhất chính là về đây đúng dịp lễ hội (ngày 2-3/3 âm lịch) được vãng cảnh, trảy hội giữa muôn sắc màu của đồng bào các dân tộc, thêm hiểu về nghi thức thờ Mẫu và truyền thống đánh giặc thời Tả tướ‭‬ng Trần Bá Đức phù nhà Trần tại Ba Chẽ...


Từ đây, có lẽ không gì tuyệt vời hơn khi hành trình ngược dòng sông dài hàng chục km uốn lượn ôm lấy huyện miền núi, thưởng thức cảnh sắc vùng thiên nhiên hùng vĩ, trong lành, tĩnh mịch, nên thơ của dòng sông lịch sử... Hành trình trên sông Ba Chẽ êm đềm, bạn có thể ghé thăm sông Cổ Ngựa ghi dấu lịch sử thời kháng chiến; tìm hiểu khu vực Lu Tân Chuông ở vùng ngã ba sông, tương truyền là nơi sâu và có nguồn nước trong lành, tinh khiết nhất, được chọn phục vụ cho nghi lễ linh thiêng của Lễ hội Miếu Ông - Miếu Bà hàng năm.


Ngược dòng sông Ba Chẽ, cảnh vật thay đổi tuyệt đẹp. Hai bên bờ sông là những dãy núi, cánh rừng trải dài. Dòng sông cũng chính là nguồn nuôi sống các rừng keo và các khu rừng tre nứa bên sông, làm nên những cái tên đặc sản của địa phương, như mía Đồn Đạc, đậu lạc Thanh Lâm, sa nhân Lương Mông…


Hai bên bờ sông có nhiều ruộng lúa, nương ngô, trang trại trà hoa vàng. Có lẽ ấn tượng hơn cả là được hòa mình vào thiên nhiên, thả câu theo thuyền nhẹ lướt hoặc trò chuyện, tìm hiểu đời sống, cách chèo thuyền bằng chân độc đáo của người Dao sống bên dòng sông Ba Chẽ.


Trên hành trình, du khách có thể ghé thăm lò gốm cổ tại thôn Làng Mới, xã Nam Sơn với quy mô 1.000m2, được cho là một công xưởng chế tác gốm lớn, với những bí ẩn về kỹ thuật chế tác, bí quyết công nghệ và quy mô sản xuất…được các nhà khoa học, khảo cổ học quan tâm. Đây dự kiến sẽ được quan tâm đầu tư thành khu trải nghiệm, khám phá trong tương lai.


Không chỉ vậy, Ba Chẽ còn thực sự hấp dẫn du khách tìm hiểu về du lịch sinh thái cộng đồng đặc sắc. Đến với thị trấn Ba Chẽ yên bình, bạn không thể bỏ qua chợ Ba Chẽ với các phiên sôi động vào ngày 1 và 15 âm lịch hàng tháng. Từ đây, bạn có thể tham quan nhiều điểm du lịch sinh thái thú vị, như trải nghiệm khám phá Khe Lạnh, Khe Lùng (xã Thanh Sơn), trang trại trà hoa vàng, ba kích (xã Đạp Thanh), đình Làng Dạ, hang đá xã Thanh Lâm, cùng nhiều sông suối, cánh rừng nguyên sinh... Đặc biệt, Hội trà hoa vàng quy mô được tổ chức 2 năm/lần, bắt đầu từ năm 2016.

Đáng chú ý là không ít tài nguyên du lịch này của huyện đang được quan tâm đầu tư hoặc tạo điều kiện tối đa cho các nhà đầu tư để khai thác hết tiềm năng, thế mạnh. Hiện huyện Ba Chẽ đang đầu tư nâng cấp di tích Miếu Ông - Miếu Bà, kêu gọi doanh nghiệp đầu tư khai thác xưởng gốm.

Trong thời gian tới, huyện cũng dành nguồn lực đầu tư hạ tầng, phát triển sản phẩm du lịch... để phát huy hết tiềm năng du lịch của huyện miền núi này.

Đến vùng đất ngã ba sông, bạn không thể bỏ qua thưởng thức ẩm thực đặc sắc, riêng có ở đây, như: Măng mai, cà ra, cá suối, tôm sông... càng làm cho chuyến đi của bạn thêm phần thi vị, đáng nhớ. Không có hạ tầng du lịch hiện đại, tiện nghi nhưng có thể một chuyến đi về vùng đất ngã ba sông, bạn sẽ có những trải nghiệm thú vị, lắng đọng, tránh xa sự xô bồ, ồn ào và cái nóng nơi đô thị.

Theo Báo Quảng Ninh